Google search thì mới biết cuốn Ở lại thành phố hay về quê được rất nhiều người biết. Tôi thuộc dạng lỗi thời, không cập nhập được hiện giờ mọi người đọc gì, nên tưởng vớ được cuốn sách hay ít người biết, tính giới thiệu bài viết review sách Ở lại thành phố hay về quê để khoe khoang phát hiện lý thú nữa chứ.
Bước qua tuổi ngoài 25, với những bạn dân tỉnh lẻ vào Sài Gòn lập nghiệp như tôi, chắc hẳn ai cũng từng một lần suy nghĩ: Ở lại thành phố hay về quê?
Điều đầu tiên tôi muốn nói về cuốn sách này là đọc hết cả cuốn sách bạn vẫn sẽ không tìm được câu trả lời đâu. Suy cho cùng phải chính bạn tìm câu trả lời. Nhưng tìm thấy gì ở cuốn sách? Tôi sẽ nói rằng tìm được một người đồng cảnh để thấy không cô đơn. Giọng văn trong sách rất gần gũi, không trau chuốt không bóng bẩy. Có lẽ vì những đề tài đề cập đến cũng như vậy, trần trụi, khó khăn, chẳng lấp lánh tí nào nên tác giả thực tế, nghĩ gì, trải gì thì nói nấy vậy.
Tôi đọc sách lúc bước vào tuổi 26, bớt mơ mộng mà bắt đầu thực tế hơn, nghĩ đến tiền nhiều hơn, nghĩ đến tương lai, nghề nghiệp, những khoản tiết kiệm, trách nhiệm với gia đình càng nhiều hơn nữa. Lúc gõ những dòng này tim cũng thắt từng hồi vì nỗi lo đấy vẫn còn canh cánh trong lòng.
Đọc cuốn sách giúp tôi thực tế đối diện với những vấn đề cuộc sống để nhận diện chúng và bắt đầu thay đổi thái độ và lập kế hoạch ,hay ít ra bắt đầu nghĩ đến tương lai một cách nghiêm túc. Không phải tuổi trẻ là yolo, là cứ sai đi vì cuộc đời cho phép. Ở tuổi này tôi bắt đầu sợ sai, vì sợ sự khắc nghiệt của cuộc sống sẽ bắt tôi trả giá đắt. Những chuyến đi yolo tạm dừng lại để đầu tư cho khoản dự trữ tài chính cho tương lai.
Những vấn đề thời sự khá gần gũi với những bạn trạc tuổi tôi, từ công việc, đối nhân xử thế, cách sống, tiêu pha, thái độ đối với tiền bạc … cũng lần lượt được đề cập trong sách. Quả thật nếu bạn đang stress về những vấn đề trên, đọc sách bạn sẽ cảm thấy được lo âu này không chỉ riêng mình, đồng thời cảm nhận được sự chia sẻ. Và ít nhất nó cho tôi một góc nhìn mới về những khó khăn trong cuộc sống. Nên suy nghĩ như thế nào, bắt đầu vào hành động ra sao để giải quyết những vấn đề từ chuyện lớn như chuyện mua nhà đến chuyện nhỏ như tập thói quen dậy sớm mỗi sáng. Tất cả đều có cách, chỉ có điều bạn có sẵn sàng hay chưa? Những câu chuyện nhỏ dễ liên tưởng, dễ thấm nên không trách tôi đọc review thấy nhiều bạn chia sẻ tìm thấy mình trong từng trang sách.

Một phần nào đó, sách giúp tôi tỉnh táo lại. Có lẽ nhờ vào trải nghiệm của người đi trước, tác giả thấu cảm những vất vả bạn đang chịu đựng và cũng chỉ ra cho bản thấy chỉ cần bản thân khéo co kéo, biết suy nghĩ, chịu nỗ lực sẽ vượt qua được. Điều quan trọng là phải bắt tay vào hành động.
Đọc sách xong có hai chi tiết tôi nhớ mãi. Thứ nhất, khi bạn bắt đầu có gia đình, bạn mới biết tiền quan trọng như thế nào, trên có ba mẹ già, dưới có con nhỏ, chỉ cần một người trong gia đình bị bệnh, bạn sẽ thấy tiền được gọi là đốt chứ không phải là tiêu nữa. Đây thực sự là câu chuyện nghiêm túc mà một người lớn (vâng ta không thể hoài là sinh viên vô ưu vô lo được), có trách nhiệm với gia đình cần suy nghĩ.
Thứ hai, công thức nghỉ việc = can đảm + tài chính + năng lực, ngắn gọn nhưng đầy đủ. Đây là bài học quan trọng mà trải qua bao năm đi làm tôi thấy nó vẫn giá trị nguyên vẹn.
Và còn muôn nỗi lo toan vụn vặt cứ luẩn quẩn trong kiếp sống. Cuộc sinh nhai ở thành phố khắc nghiệt theo thời gian với những người tỉnh lẻ. Để rồi mỗi lần như vậy lại băn khoăn, hay là về quê nhỉ? Tất nhiên không phải về quê nuôi cá trồng rau như Đen Vâu, vì nuôi cá và trồng rau không dễ. Ấy là chưa kể nếu về với đùm đề vợ con thì thôi tạm tắt nhạc bật kênh tìm việc gấp để “xây đời mới” ở quê nhà.
Sách có lẽ không trả lời cho câu hỏi ở hay về, nhưng nó cho tôi thấy được, ở hay về cũng có những thách thức mà không thể nào tránh khỏi. Đi hay ở cũng được, miễn là phải lên dây cót tinh thần không ngừng cố gắng để vượt qua.
Tuy nhiên nói thêm một tí là cuốn sách này cho tôi thấy sự khắc nghiệt của Trung Quốc khi công việc công sở như cực hình, mối quan hệ công sở mọi người hà khắc với nhau đến đáng sợ. Không biết do tôi trước giờ chỉ làm ở môi trường văn phòng dễ chịu hay sao, không biết môi trường công sở của mọi người như thế nào? Có giống như những gì tác giả nói là phả canh dè nhau, phải làm việc nỗ lực để sếp công nhận, tăng ca, làm việc không biết mệt mỏi. Đọc sách mà tôi cũng đủ cảm thấy ngộp thở thay cho những cô nhân viên công sở kia? Hay tại môi trường của tôi an toàn quá chăng?
Dù đồng ý với những suy nghĩ thực tế được nêu trong sách, tuy nhiên đoạn cuối cuốn sách không hiểu sao nó đem cho tôi năng lượng tiêu cực quá. Có cái gì đó u uất, luẩn quẩn dễ khiên cảm xúc của bạn lâng lâng buồn không hiểu vì sao mình buồn. Có thể vì việc nhiều áp lực cuộc sống cộng với những lời kêu gọi cố gắng giải quyết vấn đề mà bỏ qua việc tận hưởng giây phút bình yên hoặc hạnh phúc với hiện tại nên khiến tôi cảm thấy, thế cuộc sống này sao vất vả và bế tắc quá vậy. Vì có nhà, có xe, thành công rạng danh ai chẳng muốn, nhưng bạn hãy nhớ trên đường phấn đấu đó bạn còn cần phải sống, phải thở phải tận hưởng niềm vui. Mải mê lo lắng, theo đuổi mục tiêu ổn định của xã hội dễ khiến bạn quên đi tiếng nói trong tim. Liệu có được những thứ này tôi thật sự hạnh phúc chứ? Mục đích cuộc sống là nhà là xe hay là trải nghiệm và hạnh phúc? Đây đó còn có niềm vui khi uống được ly nước ngon, xem một bộ phim hay, ăn một món ăn lề đường hỉ hả trò chuyện với bạn bè, chạy về ôm mẹ một cái thật chặt. Suy cho cùng dẫu biết khó khăn nhưng vẫn phải cân bằng mọi thứ. Vì đồng hồ không ngừng lại, thời gian qua đi không lấy lại được
Mọi người mua sách ở link này để ủng hộ mình nhé!
Bạn đã đọc qua cuốn sách này? Chia sẻ Clever Girls cảm nhận của bạn nhé!
Love!