
Chào bạn!
Đã một tuần trôi qua và cuộc tắm máu trên thị trường đầu tư vẫn chưa dừng lại.
Mình biết với những ai đang đầu tư chắc hẳn đứng ngồi không yên và đặt câu hỏi, nên làm gì tiếp theo?
Nhưng trước khi bạn bối rối, để mình nhắc lại bạn một vài sự kiện trong quá khứ:
– Chiến tranh thương mại Mỹ – Trung năm 2016 cũng khiến tình hình căng thẳng vì lo sợ suy thoái kinh tế.
– Covid 2019 diễn ra, mọi người đều bi quan với tình hình đại dịch sẽ ảnh hưởng đến kinh tế.
Nhưng đến thời điểm này nhìn lại, thì đó lại là giai đoạn tốt nhất để tạo dựng tài sản. Vì ngay sau đó thị trường phục hồi và tăng trưởng mạnh đem lại nhiều tiền cho những người nào biết nắm bắt.
Một số bạn hỏi mình nên làm gì lúc này?
Câu trả lời của mình rất đơn giản, chỉ gồm mấy điều sau:
- Giữ việc làm để duy trì dòng tiền ổn định
- Chuẩn bị sẵn sàng quỹ dự phòng khẩn cấp để ứng phó. Tuyệt đối không bán khoản đầu tư cho chi tiêu vào lúc này.
- Tiết kiệm, giảm thiểu chi tiêu để dành tiền vào tích lũy và đầu tư.
- Gom hàng dần dần. Lưu ý phải gom hàng tốt, tức những doanh nghiệp kinh doanh tốt, nền tảng tốt.
Crypto mình đã có hàng rồi nên không gom nữa. Còn chứng khoán với mình đây là cơ hội cực tốt, nhiều doanh nghiệp tốt đang có giá cổ phiếu quá rẻ nên mình dốc toàn bộ tiền gom chứng khoán. Tổng tiền nhàn rỗi của mình chia gom 3 lần trong tuần qua.
Tất nhiên, đây là nhận định cá nhân, có thể đúng có thể sai nhé.
Tiếp theo, hiểu như thế nào về cuộc chiến thuế quan này?
Sự thật về cuộc chiến thuế quan
Trong kế hoạch thuế quan của Trump, có một điều mà Trump và cả nhà trắng đã lờ đi và rõ ràng dẫn dắt dư luận bằng con số cao mức khó tin ví dụ như 46% cho Việt Nam.
Tuy nhiên bạn có biết việc thuế quan của Trump chỉ nhắm vào nhóm ngành sản xuất công nghiệp vốn chiếm một phần nhỏ trong nền kinh tế của Mỹ.
Trong khi đó nhóm ngành dịch vụ chiếm ⅔ nền kinh tế Mỹ. Mỹ là nước xuất khẩu dịch vụ lớn nhất thế giới.
Rõ ràng động cơ chính của Trump chỉ đang muốn nhắm đến nhóm sản xuất công nghiệp.
Và Trump có muốn lấy lại các lĩnh vực sản xuất giày da, may mặc? Chắc là không
Ông nhắm đến nhóm ngành sản xuất xe hơi, điện tử, linh kiện bán dẫn, AI…
Vậy tại sao lại là sản xuất công nghiệp?
Có 2 lý do:
(1) Trump lo ngại rằng sự suy yếu của sức mạnh công nghiệp Mỹ, đặc biệt khi so với các quốc gia như Trung Quốc, đang khiến Hoa Kỳ rơi vào thế bất lợi nghiêm trọng nếu xảy ra chiến tranh. Họ nhấn mạnh tầm quan trọng lịch sử của các nhà máy dân sự và kiến thức công nghiệp trong việc huy động nhanh chóng cho mục đích quân sự.
Phó Tổng thống JD Vance đã chỉ ra rằng các doanh nghiệp nhà nước của Trung Quốc trong một năm đã đóng nhiều tàu thương mại hơn toàn bộ nước Mỹ kể từ Thế chiến II. (Video này trên youtube đã bị gỡ bỏ).
Điều này cho thấy mức độ suy giảm nghiêm trọng về khả năng sản xuất trong nước.
Scott Bessent, tân Bộ trưởng Tài chính của Trump, và Steven Miran, cố vấn kinh tế của Trump, đều coi phi công nghiệp hóa là mối đe dọa chí mạng duy nhất đối với Hoa Kỳ – cho thấy yếu tố an ninh quốc gia là động lực lớn đứng sau lập trường của họ.
(2) Đa số cử tri bầu cử cho Trump năm 2024 thuộc nhóm sản xuất công nghiệp, và có các vấn đề kinh tế mà bộ phận cử tri quan trọng này đang đối mặt.
Chính vì vậy mà Trump lập tức ra chiến lược thuế quan này.
Vậy tại sao lại là lúc này?
Mọi người gọi cuộc chiến thuế quan này là chiến tranh thương mại. Mà chiến tranh xảy ra khi các nước muốn chia lại trật tự thế giới. Vậy muốn biết Trump muốn chia lại trật tự như thế nào thì phải biết hiện tại trật tự đang là ra sao. Mà cụ thể ở đây là lĩnh vực sản xuất.
Cùng ôn lại lịch sử một tí.
Năm 1944 tại Hội nghị Tiền tệ và Tài chính Liên Hợp Quốc được tổ chức tại Bretton Woods, Hoa Kỳ đã đưa ra Hiệp ước Bretton Woods gồm ba yếu tố chính:
- Gắn giá trị đồng tiền của nước tham gia cố định với đồng USD, USD được gắn với vàng.
- Các nước tham gia dựa vào Mỹ để bảo vệ quân sự, có thể bao gồm việc cho phép các căn cứ quân sự của Mỹ trên lãnh thổ của mình.
- Mỹ sẽ giúp các ngành công nghiệp của các nước trở nên cạnh tranh với ngành công nghiệp của Mỹ. Điều này được hỗ trợ thông qua các sáng kiến như Kế hoạch Marshall và việc Mỹ mở cửa thị trường trong khi cho phép các đồng minh đang phục hồi bảo vệ thị trường của họ ở một mức độ nhất định.
Lúc này là ngay sau thế chiến thứ II. Điều duy nhất Mỹ lo sợ là một cuộc chiến tiếp theo. Hiệp ước này giúp Mỹ có được đồng minh quân sự cũng như có sẵn lực lượng ở các nước để ngăn chặn một cuộc chiến khác, mà cụ thể là chống lại sự phát triển của Đảng cộng sản ở Trung Quốc.
Hệ thống này đã giúp đồng USD là đồng tiền dự trữ toàn cầu và đồng thời là đồng tiền mạnh nhất. Điều này có nghĩa là Mỹ có thể chi tiêu nhiều hơn số tiền mà họ kiếm được mà không gặp phải khủng hoảng tiền tệ nhờ vào nhu cầu cao về đồng USD như một đồng tiền dự trữ toàn cầu.
Ở mặc khác, việc trao đổi giúp các nước tham gia giàu lên nhờ phát triển sản xuất công nghiệp và tiếp cận được thị trường tiêu dùng lớn nhất thế giới.
Tuy nhiên khi chiến tranh đã lùi xa, kinh tế phát triển thì có một vấn đề xuất hiện
Khi nền kinh tế toàn cầu phát triển, nhu cầu về đồng USD tăng lên, nhưng số lượng vàng bảo vệ chúng vẫn tương đối ổn định. Để duy trì sự tăng trưởng, Mỹ phải hoặc tạo ra nhiều đồng USD hơn, làm suy yếu tiêu chuẩn vàng, hoặc duy trì tiêu chuẩn vàng và kìm hãm sự tăng trưởng kinh tế toàn cầu bằng cách hạn chế việc tạo ra số lượng đồng USD cần thiết.
Chính vì vậy năm 1971, Richard nixon Mỹ quyết định bỏ chế độ bản vị vàng.
Và thế giới bước vào giai đoạn tân tự do
- Thuế quan thấp
- Rào cản đầu tư thấp trên toàn cầu
- Tỷ giá hối đoái linh hoạt
Trong hệ thống này, các quốc gia ngoài Mỹ có một động lực mạnh mẽ để tích trữ đồng USD bằng cách làm cho việc xuất khẩu sang Mỹ dễ dàng hơn và làm cho việc nhập khẩu từ Mỹ trở nên khó khăn hơn.
Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), mặc dù thúc đẩy thương mại tự do, vẫn cho phép các quốc gia đang phát triển áp đặt thuế quan cao hơn đối với Mỹ, với hy vọng rằng việc làm cho thế giới giàu có hơn sẽ khiến các quốc gia trở nên thân thiện hơn với Mỹ.
Mặc dù Mỹ hưởng lợi từ vai trò tiếp tục của đồng USD như là đồng tiền dự trữ và khả năng duy trì sự hiện diện quân sự lớn, nhưng đồng USD mạnh cũng khiến việc sản xuất tại Mỹ trở nên đắt đỏ hơn, dẫn đến việc mất các công việc sản xuất cho các quốc gia khác.
Đặc biệt là sau khi Trung Quốc gia nhập WTO vào năm 2001, một sự kiện được gọi là “cú sốc Trung Quốc” – công xưởng giá rẻ của toàn cầu.
Sự gia tăng bất bình đẳng và sụt giảm của ngành công nghiệp ở các khu vực công nghiệp trung tâm đã góp phần vào việc Donald Trump trúng cử.
Cuộc chiến tranh thương mại đầu tiên của ông vào năm 2016 được cho là đã đánh dấu sự kết thúc của trật tự thế giới tự do.
Và không phải chỉ có Trump mới nhận ra điều này.
Giai đoạn Biden nắm quyền, ông đã tập trung vào việc tái công nghiệp hóa nước Mỹ thông qua các khoản trợ cấp của chính phủ, mô phỏng chính sách công nghiệp của Trung Quốc. Cách tiếp cận này bị chỉ trích bởi nhóm cố vấn của Trump vì những rủi ro liên quan đến thâm hụt ngân sách quốc gia.
Năm 2020 vợ chồng Obama đầu tư vào bộ phim tài liệu có tên American Factory đã chỉ ra vấn đề của nền sản xuất Mỹ so với Trung Quốc và Trung Quốc đã thống trị lĩnh vực này như thế nào. Đây cũng là bộ phim được giải Oscar cho phim tài liệu hay nhất. Một bộ phim rất đang xem!
Vậy nên nhìn chung Mỹ biết được vấn đề của họ, và họ cần giải quyết. Trump chê Biden yếu đuối và không giải quyết được vấn đề này nên ông quyết liệt hơn với vụ thuế quan.
Video cụ thể về thuế quan cũng như bước đi tiếp theo của Trump đã được mình đăng tải tối hôm qua. Bạn nào chưa xem vào xem nhé!
Vậy hen!
Hẹn bạn email sau, same time, same place nhé!
Tuần rồi có 2 video lên sóng, mọi người ghé xem nhe
|
|
My favorite quote
“Với góc nhìn đúng đắn về lịch sử, chúng ta có thể hiểu rõ hơn về quá khứ và hiện tại, và do đó có tầm nhìn rõ ràng về tương lai.”
“With a good perspective on history, we can have a better understanding of the past and present, and thus a clear vision of the future.” — Carlos Slim Helu